|
Lịch sử gạch bông
Một số người cho rằng ở Châu Âu những máy ép hơi nước để sản xuất gạch bông đầu tiên được sử dụng vào khoảng năm 1850 ở Viviers trên những con đê của Rhụne, dọc theo những công xưởng xi măng đầu tiên của Pháp. Kể từ đó, đặc tính cực kỳ bền vững và thẩm mỹ của loại vật liệu dựng để phủ cho bề mặt sàn mới đó dẫn đến sự phát triển rất nhanh chúng của nó từ Lyon đến Marseilles với hàng loạt công xưởng sản xuất mọc lên khắp nơi.
Nhưng….
Quyển sách hiếm bằng hình ảnh có tên “Những mẫu thiết kế gạch Barcelona” thì cho rằng nhà máy Butsems i Companyia là nơi giới thiệu gạch bông đầu tiên vào khoảng thời gian năm 1857. Vào năm 1867, gạch bông đó được Butsems i Companyia trưng bày tại Barcelona, sau đó Orsola, Sola y Compania đó phổ biến gạch bông khắp Barcelona. Dần dần họ có nhiều máy móc hiện đại hơn cũng như năng suất sản xuất gạch bông cũng vì thế ngày càng cao. Một công ty sản xuất gạch bông khác là Escofet, Fortuny i Companyia cũng đã được thành lập vào năm 1886, Công ty này nổi tiếng với những thiết kế đầy nghệ thuật và tính sáng tạo. Công ty này đã phát triển nhanh chóng trên toàn lãnh thổ Tây Ban Nha và châu mỹ La tinh.
Mặc dù gạch bông được biết đến ở rất nhiều nơi và vẫn cũng được sử dụng rộng rãi trên toàn thế giới, ở nước Mỹ, chúng vẫn khá mờ nhạt. Thậm chí những quyển sách chuyên đề về gạch gần đây cũng bỏ qua hoàn toàn mục này. Chỉ có những quyển sách bằng hình ảnh về Havana, Cuba, các nước La Tinh và kiến trúc Châu Âu là cũng ghi nhận về gạch bông.
ấn Độ có một vùng nổi tiếng về loại gạch lát sàn này. Vì việc sản xuất gạch bông không đòi hỏi phải sự dụng năng lượng nóng như là nung gạch gốm và gạch sứ cho nên gạch bông vẫn có thể được sản xuất ở những vùng sâu, xa và vùng nông thôn. Đôi khi, gạch bông được đề cập đến với tên gọi là “Mộc mạc”. ở khu vực Miami, gạch bông được gọi là “Gạch Cuba”. ở Italia, gạch bông được đề cập đến như là pavimenti in graniglia, mặc dù thuật ngữ này thường được sử dụng cho gạch Terrazzo. Cũng ở Italia, gạch bông đôi khi được gọi là Cementine, mặc dù từ này có thể không được sử dụng rộng rãi và Pastina or Pasta Tiles. ở Malina, loại gạch bông thường được biết đến là Malaga và tại Pháp và Bỉ được gọi đơn giản là gạch xi măng (carrelages du ciment).
Cho đến những năm 1920, gạch bông với nhiều màu sắc được coi như là vật liệu sàn cực kỳ cao cấp được sử dụng trang trí trong các cung điện của những người quyền quý, trong các lâu đài và toà nhà lớn của Cụte d'Azure, Gaudi's Barcelona và trong các toà nhà chính phủ ở Berlin. Sau đó gạch bông đó được sử dụng rộng rói như là một loại vật liệu liệu sàn sáng tạo và bền vững trên toàn châu Âu, Pháp và các nước thuộc địa của người Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Vào khoảng những năm 1950, gạch bông đó mất dần vị thế của nó và được thay thế bằng các loại sàn sử dụng ít nhân công hơn và cũng ít màu sắc hơn. Giai đoạn đầu của thế kỷ này, khuynh hướng của các sản phẩm đích thực, đáng tin cậy cũng như các loại vật liệu liệu sàn “xanh” đó khiến cho người ta chú ý trở lại tới gạch bông. Những cơn bão gần đấy ở khu vực vựng Vịnh đó khiến người ta nhận thức rõ hơn về việc sử dụng các kiến trúc bền vững và chống thấm nước. Và hy vọng rằng nhận thức này sẽ lan toả đi khắp thế giới. Chúng ta đã có những hiểu biết đầu tiên về sự cần thiết sử dụng những vật liệu liệu sàn thiết thực này ở các vùng dọc theo bờ biển của nước Mỹ. Hơn nữa, loại gạch này rất lý thưởng cho các khu vực có mật độ đi lại lớn cũng như ở bất kỳ khu vực nào có đông người tập trung qua lại.
Có lẽ không bao giờ có thể tạo ra một loại sản phẩm công nghiệp hóa nào có thể thay thế được loại gạch sản xuất bằng thủ công này. Sự đa dạng về mầu sắc của sản phẩm cũngg như bề mặt mềm mại và đẹp của sản phẩm khi hoàn thành là những đặc tính khiến cho gạch bông trở thành một sản phẩm hoàn toàn khác biệt và độc đáo. Một lưu ý rất quan trong đó là không có 2 viên gạch bông nào hoàn toàn giống nhau.
Gạch bông là loại vật liệu sàn có chật lượng rất tốt, bề mặt sắc nét, rõ ràng, sáng, có tuổi thọ cao cũng như rất thanh tao và nhã nhặn.
Hãy thử tham khảo những viên gạch cổ tại Imelda's Blog from Singapore. Theo như sự giới thiệu của chủ nhà thờ những viên gạch này đó tồn tại ở đấy từ khi cha của cụ sinh ra vào năm 1922 và cụ ta cũngg được cho biết rằng những viên gạch bông này đó tồn tại ở đây từ những năm 1800. Hãy nhìn vào sự óng ánh và mầu sắc rực rỡ của viên gạch.
Làm thế nào để làm ra những viên gạch
Những người làm gạch tạo ra một cái khuôn chia lớp gồm 3 phần và thường là có hình vuông. Phần nắp hoa văn được dập nổi và được ngăn cách với nhau đặt ở dưới đáy của khuôn mở. Người sản xuất sẽ đổ mầu vào các ụ được chia cắt đó trước và sau đó đổ tiếp một lớp xi măng. nguyên vật liệu tạo chất màu lỏng được pha trộn từ bột đỏ cẩm thạch và xi măng trắng mịn cùng với các chất mầu tự nhiên. Những lớp nguyên liệu được đổ vào trong các ngăn của khuôn sẽ được dập bằng máy nộn hơi nước sau đó được dỡ ra khỏi khuôn. Sau đó những viên gạch có hình như những cái bánh này sẽ được xếp lên giá đỡ và được ngâm trong nước để có được độ ẩm cần thiết cho các phản ứng hóa học ở trong. Sau đó gạch được lấy ra khỏi nước và phơi khô, xếp lên giá dưỡng hộ cho già trong một thời gian để gạch đạt được độ cứng phù hợp trước khi vận chuyển.
Kết quả cuối cùng là viên gạch có độ dày khoảng 1.6mm và khả nặng. trên bề mặt của viên gạch là hoa văn được thiết kế và dưới đáy của viên gạch là lớp xi măng màu xỏm có tác dụng làm cho viên gạch cứng và khoẻ. Lớp bề mặt của viên gạch dày khoảng 0.64mm tạo cho viên gạch có tuổi thọ, cao, chịu đựng được tất cả các điều kiện thời tiết cũngg như mật độ đi lại nhiều. Gạch bông có thể được tìm thấy trong các ngôi nhà cổ và các công trình công cộng trên khắp thế giới. Gạch bông truyền thống được sử dụng để trang trí trông giống như những tấm thảm dệt, thảm thêu hay trạm khảm.
Cú rất nhiều thuật ngữ được sử dụng để chỉ cái mà chúng ta gọi là gạch bông như: gạch nghệ thuật, gạch liệu nền xi măng cứng trong nước, gạch xi măng…đôi khi nó cũng được gọi là gạch khảm.
|